em đổ cuộc đời vào men rượu đắng cay
mắt ngây dại tương lai dường tắc lối...
xã hội này đầy hoang tưởng hôm nay
*
ta người lính của năm xưa thất trận
đi về nhìn một đất nước đổi thay
đêm khói thuốc những vòng tay cuồng loạn
tiếng hoan hô giữa phố ngập bia đầy
*
em hỏi ta có đường nào êm vắng
còn tương lai với đồng cỏ xanh tươi
đường dân chủ dịu dàng trong ngày nắng
người bước đi trong ánh mắt rạng ngời
*
giữa phố người ta gọi bóng trùng dương
soi câu hỏi trong lòng nghe nhức nhối
trên đỉnh tháp một vầng trăng bối rối
câu hỏi đời sao lạc lõng chơi vơi
*
đã không còn ngày tháng cũ em ơi
có tiếc nuối một thời là huyễn mộng
đất nước xưa với sông sâu biển rộng
đất nước nay đã mất bóng tình người
*
trong tiếng gào bầy quỷ dữ lên ngôi
ta tiếc nhớ một thời xa xăm đó....
LanPhi
đi về nhìn một đất nước đổi thay
đêm khói thuốc những vòng tay cuồng loạn
tiếng hoan hô giữa phố ngập bia đầy
*
em hỏi ta có đường nào êm vắng
còn tương lai với đồng cỏ xanh tươi
đường dân chủ dịu dàng trong ngày nắng
người bước đi trong ánh mắt rạng ngời
*
giữa phố người ta gọi bóng trùng dương
soi câu hỏi trong lòng nghe nhức nhối
trên đỉnh tháp một vầng trăng bối rối
câu hỏi đời sao lạc lõng chơi vơi
*
đã không còn ngày tháng cũ em ơi
có tiếc nuối một thời là huyễn mộng
đất nước xưa với sông sâu biển rộng
đất nước nay đã mất bóng tình người
*
trong tiếng gào bầy quỷ dữ lên ngôi
ta tiếc nhớ một thời xa xăm đó....
LanPhi

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire